Trên con đường của 1 nice bad boy Phần 6

“Sơ mi hay áo phông bây giờ nhỉ”

Chung bới tung tủ quần áo của mình, chọn lấy cho bản thân một bộ đồ thật đẹp. Hắn cảm thấy thật hồi hộp. Đã từ lâu rồi, hắn mới đi một buổi hẹn đầu tiên.

Sau 2 tuần chăm chỉ tập luyện làm quen trên bar, Chung gặp Chi. Và sau 20′ trò chuyện, hắn đã có được số điện thoại cô bé và dần dần dẫn đến buổi hẹn hôm nay sau nhiều tin nhắn qua lại.

———————————————————–

Sau buổi hẹn xem phim, ăn uống, cười đùa rất thoải mái và vui vẻ, đến tầm chiều tối, hai người cùng nhau vào một lounge nhỏ cạnh hồ Trúc Bạch ngồi nghe nhạc nhẹ và uống nước.

Ngồi cạnh cô gái này, mà trong đầu Chung không thể tập trung vào câu chuyện, mà chỉ trong đầu hăn chỉ có một ý nghĩ làm sao để hạ màn cuộc chinh phục này trong hôm nay, khi đối tượng đã tỏ ra rất hứng thú với mình rồi?

Nghĩ một hồi, Chung nói nhỏ

“Đi chơi cả ngày mệt quá, cho anh nằm nhờ tí nhé”

Từ từ, hắn nằm xuống gối đầu rất tự nhiên lên đùi cô bé, vừa làm vừa thăm dò phản ứng của đối tượng.

“Anh … chỉ được nằm thế này 5 phút thôi nhé”.

Mìm cười đồng ý, Chung thản nhiên tiếp tục cuộc nói chuyện. Một vẻ ngại ngùng lộ rõ ra trên mặt Chi khi đối thoại với hắn, nhưng trong đầu Chung vẫn còn quá bận rộn tìm cách hôn nàng nên không hề để ý.

Cuộc nói chuyện dần trở nên gượng gạo và không tự nhiên. Cũng phải thôi, khi trong đầu hắn là những mưu kế muốn chiếm lấy người con gái ngồi bên cạnh mình, còn trong đầu người con gái là nỗi lo ngại khi cảm nhận được ý đồ của hắn?

Thấy rằng cách mình làm không hiệu quả, Chung quyết định đánh liều. Hít vào một hơi thật dài để lấy dũng khí, hắn quay sang người con gái kia, kéo nhẹ đầu cô ấy về phía mình và nghiêng về phía Chi.

Cô bé trợn tròn mắt lên khi nhận ra việc Chung định làm, quay mặt hốt hoảng. “Không”

Chung cảm thấy khá shock vì phản ứng của nàng. Tuy nhiên trong lúc này đầu óc không thể nghĩ được gì, thôi đâm lao thì phải theo lao, Chung giữ lấy người cô bé và đặt lên môi nàng một nụ hôn.

Môi Chi mím chặt, như cách duy nhất cô bé có thể chống lại sự kiên quyết của Chung.

“Anh đừng làm thế này … em chỉ hôn người yêu em thôi…”

Nhìn thẳng vào mắt người con gái, Chung thì thầm

“Anh biết thế này có hơi vội vã, nhưng thực sự anh rất thích em, và anh biết em cũng có tình cảm đấy. Anh nghĩ chúng ta không việc gì phải tốn thời gian, mà hãy thực lòng với tình cảm mình đang có đi, Anh muốn đem lại hạnh phúc cho em, và anh không muốn trì hoãn lại điều đấy thêm một ngày nào nữa”

Nghe những lời hắn nói, đôi môi nàng dần mềm ra và chậm chạp đáp lại tình cảm đấy.

Những ngại ngùng, lo toan của 2 người dường như chợt tan biến hết. Trong giây phút này, cái duy nhất Chung muốn làm chỉ là chìm đắm trong vị ngọt của đôi môi Chi. Và khi mở mắt ra, hắn cảm tưởng như người con gái trước mình là một điều gì đấ thật gần gũi, và tuyệt đẹp nhất trong cuộc sống của mình.

Hai người ngồi bên nhau nhìn ra ngoài hoàng hôn phủ bóng lên hồ. Chung nắm nhẹ lấy tay Chi, khẽ kéo nàng dựa vào vai mình. Trong suốt những năm tháng bên cạnh Trang, hắn chưa bao giờ từng có cảm giác hạnh phúc thế này, và tưởng như trên đời giờ không còn gì quan trọng hơn nữa.

———————————————————–

Ngồi một mình trong căn phòng tối, Chung không khỏi cảm thấy hồi hộp trong lòng. Kể từ khi đưa Chi về nhà để kịp giờ cho bữa ăn tối với gia đình, hắn cứ như người mất hồn.

Chung nhắn cho nàng một tin hỏi han tình hình, nhưng đoán rằng do bận hỏi thăm cha mẹ nên không thể hồi đáp, liền lên giường ngủ sớm khi mới 10 giờ.

Buổi sáng hôm sau tỉnh dậy, nó lại nhớ lại những gì xẩy ra tối hôm trước, như một cơn mơ thật đẹp. Đành vớ lấy điện thoại, nó nhắn cho Chi “Anh nhớ em nhiều lắm”.

15 phút … 30 phút … 2 tiếng dần trôi qua. Cứ thỉnh thoảng nó lại đá mắt về phía chiếc Blackberry chờ đợi đèn led nháy đỏ lên báo hiệu có tin nhắn, nhưng chờ mãi chờ mãi vẫn không có gì xẩy ra.

Sốt ruột, nó nhấc phone lên gọi cho Chi nhưng không có ai bắt máy. Linh tính bảo rằng có chuyện không ổn xẩy ra, nó bật máy tính vào profile nàng và sững sờ khi nhận ra mình đã không còn lại bạn trên Facebook.

Như cả thế giới vừa đổ sụp lên đầu nó, Chung hoang mang đến đơ cả người ra. Nó gọi, từ trưa đến chiều, nhưng đầu dây kia vẫn không bắt máy. Tại sao lại thế? Tại sao chỉ mới tối qua hai người như người yêu không thể tách rời, giờ nàng lại không muốn dính dáng đến hắn nữa là thế nào?

Nếu có một cảm giác tệ nhất trên thế gian, chắc hẳn nó là cảm giác bị một người mình yêu thương gạt bỏ hoàn toàn ra khỏi cuộc sống của họ.

8 giờ tối, Chi bắt máy.

“Em à”

Một giọng nói lạnh lùng cương quyết ở đầu dây kia trả lời

“Nếu anh muốn nói chuyện với em, anh phải đồng ý một điều: Anh chỉ được nghe em nói. Nếu anh mở miệng nói chỉ 1 câu thôi, em sẽ dập máy”

“Anh đồng ý” – Chung miễn cưỡng đáp, chuẩn bị tinh thần cho một điều khủng khiếp sắp xẩy ra

“Anh bảo anh rất thích em đúng không, anh muốn đem lại hạnh phúc cho em đúng không. Nếu thực sự như vậy, em chỉ muốn anh làm cho em một việc. Anh hãy quên em đi”

“Nhưng mà ..” – Hắn hốt hoảng

CỤP ! Tút … tút … tút …………………

———————————————————–

Chapter này xin được dành tặng đến một người con gái tôi chắc sẽ không bao giờ quên, nhưng có lẽ em cũng không đọc được nó đâu nhỉ 

 

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*