Hôn nhân là phản khoa học?

Hôn nhân là phản sinh học, bởi cấu tạo con người không được hình thành để gắn bó với nhau cả đời như chúng ta thường nghĩ.

Chim cánh cụt là ví dụ điển hiện của cấu tạo đơn ái – tiếng anh là monogamous – kết đôi từ khi còn bé, và kể cả một con chết đi, lứa còn sống cũng sẽ không kết đôi lần nữa.

Ở thái cực còn lại, những loài động vật như chó, mèo, không hề có khái niệm kết đôi mà chỉ cần giao phối khi đến mùa động đực.

Cấu tạo của loại người nằm đâu đó giữa 2 thái cực đó, khi chúng ta tuy có nhu cầu kết đôi, nhưng không phải mãi mãi.

Thử nghĩ xem, loài chó mèo mỗi lần đẻ một lứa vài con, một con bê non sau vài giờ đã có thể mở mắt tự kiếm ăn, đi lại.

Trong khi đó một đứa trẻ loài người cần khoảng thời gian 2-3 năm để hình thành những bản năng cơ bản để khám phá thế giới xung quanh.

Và thật tình cờ, lượng Oxytocin – hormomes kết nối – giữa hai người yêu nhau theo khoa học sẽ mạnh nhất ở 2 người mới yêu nhau và bắt đầu giảm sau từ 6 tháng đến thấp nhất là 3 năm. Điều này được khẳng định bởi rất nhiều nghiên cứu khoa học, bạn chỉ cần Google qua cũng biết.

Một giả thuyết của nghesitangai.com đưa ra cho điều này là chức năng sinh học của giống đực chỉ kết thúc sau 9 tháng 10 ngày phụ nữ mang thai và cho đến khi đứa trẻ hơn 2 tuổi để bắt đầu có thể tự khám phá thế giới quanh mình.

Bởi khác với chó mèo, người đẻ một lứa thường chỉ một con, nên nhu cầu dìu dắt và bảo vệ giống nòi cao hơn những loài động vật khác.

Thời xưa, hôn nhân là sự kết nối về chính trị cũng như kinh tế.

Để ấn định hòa bình giữa những bộ lạc, và quốc gia đang chiến tranh. Cũng như hợp tác để phát triển về vật chất. Người chết đói làm gì có tâm trí để yêu.

Phải từ sự phát triển của xã hội sau cách mạng công nghiệp vào cuối thế kỷ 17 và đâu thế kỷ 18, khi Henry Ford phát minh ra dây chuyền sản xuất, và máy móc thay thế việc nặng của con người.

Phụ nữ mới bắt đầu đi làm và được giải phóng về kinh tế, một giai cấp mới là cổ cồn hồng bao gồm thư ký, ý tá, làm đẹp, mới có việc làm và đỡ phụ thuộc đàn ông về kinh tế.

Đầu thế kỷ 19 nữ quyền mới lên ngôi, và đòi sự bình đăng trong xã hội về quyền bầu cử, cũng như phải đến năm 1947 đại học Cambridge mới công nhận một người phụ nữ đầu tiên là sinh viên “bình đẳng” bằng quyền nam giới.

Lúc đó, khái niệm tình yêu “đẹp” lãng mạn mới được phát minh ra bởi Disney cũng như De Beers để bán cho bạn giấc mơ và những chiếc nhẫn đính hôn hàng chục triệu đồng bằng những thông điệp như “Kim cương là vĩnh cửu”

Gần đây tôi nhớ khi nghe tin hàng loạt sao Hoa Ngữ và sao Hàn ly hôn, nhiều người con gái cảm thấy đau buồn vì mất đi niềm tin vào tình yêu.

Nhưng tôi không hiểu vì sao họ không nghĩ được rộng hơn, để tỉnh ra nó chỉ là minh chứng cho rằng có lẽ hôn nhân và tình yêu vĩnh cửu không phải điều có thật mà là một viễn tưởng mà xã hội tạo ra để bán cho bạn những bó hoa 14/2 trị giá 3 triệu đồng.

Tôi tin vào tình yêu đẹp, nhưng tôi không tin vào tình yêu vĩnh viễn, bởi đến cuộc sống cũng chỉ tạm thời thôi, làm sao bạn có thể mong chờ một mối tình vĩnh cửu?

Có thể những lời nghesitangai.com viết ra hôm nay trái với suy nghĩ số đông.

Nhưng tôi tin rằng 50, 100 năm nữa, người ta sẽ nhìn vào cười nhạo khái niệm cưới xin ngày nay là cổ hủ và lạc hậu, như chúng ta từng định nghĩa lấy vợ là phải còn trinh.



Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*